tự sự lưu quang vũ

Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh trong lòng người ở lại. 20 năm trước, vụ tai nạn trên đường 5 làm chấn động làng văn nghệ VN, làm ngơ ngác những người yêu cặp vợ chồng tài hoa bạc mệnh. Khi nỗi đau dần nguôi, khi vượt qua sự bàng hoàng, bạn bè thân thiết của họ tự an ủi: tạo hóa đã dựng nên một huyền MC Lưu Quang Vũ - Đọc báo mới nhất, tin tức sự kiện 24h qua: Khán giả lâu năm của chương trình "Đường lên đỉnh Olympia" không khỏi bất ngờ trước ngoại hình hiện tại của nam MC Lưu Minh Vũ. - Afamily Tự sự - Lưu Quang Vũ. Con người có sức mạnh luôn vươn lên tìm lẽ sống cho mình. 3:45 Chiều - Thứ Bảy, 27/10/2018 Đinh Tuấn Minh. Nếu một ngày nào đó bạn giống như tôi lúc này, thấy con đường phía trước sao còn nhiều quá những gian nan, sao có nhiều người được sinh ra đã ở điểm xuất phát, sao có nhiều người lại được ban tặng nhiều vốn sống ban đầu Bằng sự chỉ huy tài tình, lãnh đạo sáng suốt của Quang Trung, đạo quân Tây Sơn tiến lên như vũ bão đánh tan quân Thanh. Tôn Sĩ Nghị sợ mất mật, ngựa không kịp đóng yên, người không kịp mặc áo giáp, chạy về biên giới phía Bắc. Vua bù nhìn Lê Chiêu Thống cũng phải chạy thoát thân. Ý tưởng trong bài thơ theo Nhà nghiên cứu văn học Lưu Khánh Thơ cho biết, đã rất rõ thông điệp, không có gì khó hiểu: Đó sự khẳng định của Xuân Quỳnh với Lưu Quang Vũ rằng, những điều Lưu Quang Vũ đã mơ ước và đã nghĩ sẽ có thật trong cuộc đời. Đó là những ký ức, kỷ niệm tuổi thơ và tình yêu trong sáng, vĩnh cửu. Site De Rencontre Amerique Du Sud. … Ta hay cho rằng cuộc đời méo mó/ Sao không tròn ngay tự lương tâm/ Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm/ Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng/ Nếu tất cả đường đời đều trơn láng/ Chắc gì ta đã nhận ra ta/ Ai trong đời cũng có thể tiến xa/ Nếu có khả năng tự mình đứng dậy/ Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy/ Không chỉ dành cho một riêng ai!Những ngôn từ trong bài thơ Tự sự của Lưu Quang Vũ rất bình dị, có sức ám ảnh nghệ thuật rất lớn truyền tải đến người đọc về một nhân sinh quan tích cực. Chỉ qua hai câu thơ đầu “Ta hay cho rằng cuộc đời méo mó/ Sao không tròn ngay tự lương tâm”, ta thấy giọng thơ mang âm hưởng trách móc nhẹ nhàng. Sự đối xứng của các ngôn từ Méo mó/tròn - cuộc đời/lương tâm mang tính ẩn dụ sâu sắc có tính phê phán để mà chiêm nghiệm. Không dừng ở chỗ chê trách, nhà thơ lại chỉ ra cho ta cái nhìn về cuộc đời thực tế hơn thông qua một điều theo quy luật của tự nhiên “Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm”. Đất không của riêng cho một hạt mầm mà “mọi hạt mầm” cũng như cuộc sống trong đời này không dành cho một người mà cho tất cả chúng ta nếu muốn sống tốt, sống có ý nghĩa thì phải biết “Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng”. Cổ nhân đã từng nói “Ví phỏng đường đời bằng phẳng hết/ Anh hùng hào kiệt có hơn ai”. Lưu Quang Vũ đã khéo léo thay cách nói ấy bằng những vần thơ giàu chất tự sự “Nếu tất cả đường đời trơn láng hết/ Chắc gì ta đã nhận ra ta”. Giọng thơ từ tự sự thâm trầm chuyển sang cầu khiến gợi mở cho ta biết cách vào đời và biết cách tồn tại “Ai trong đời cũng có thể tiến xa/ Nếu có khả năng tự mình đứng dậy”. Đọc đến đây ta có cảm giác như nhà thơ muốn mượn lời dạy của đức Phật “Các con hãy tự thắp đuốc lấy mà đi” để khắc sâu ý tưởng của khép lại bài thơ với cách diễn đạt mang tính thuyết minh, nhà thơ trải lòng mình để gửi gắm bao điều về quan niệm hạnh phúc mà theo tác giả là hạnh phúc cuộc đời mình chính do mình tạo ra bằng nghị lực của bản thân “Hạnh phúc cũng như bầu trời vậy/ Không chỉ dành cho một riêng ai”.Cám ơn nhà thơ Lưu Quang Vũ đã để lại cho đời một thông điệp về lẽ sống giàu chất triết lý nhưng được thể hiện bằng một chất giọng tâm tình nhỏ nhẻ, và những ngôn từ bình dị có sức lan tỏa và thấm sâu vào lòng người, đặc biệt cho thế hệ trẻ trong thời đại mới ngày Học Đà Nẵng Việt Nam ơiNhững áo quần rách rướiNhững hàng cây đắm mình vào bóng tốiChiều mờ sương leo lắt đèn dầuLũ trẻ ngồi quanh mâm gỗLèo tèo mì luộc canh rauMấy mươi năm vẫn mái tranh nàyDòng sông đen nước cạnTiếng loa đầu dốc lạnhTin chiến trận miền xaNhững người đi chưa vềNhững quả bom hầm hào sụt lởNhững tên tướng những lời hăm dọaNgười ta định làm gì Người nữaViệt Nam ơi?Mấy mươi năm đã mấy lớp ngườiChia lìa gục ngãĐã tận cùng nỗi khổNgười ta còn muốn gì Người nữaViệt Nam ơi?Người đau thương, tôi gắng gượng mỉm cườiGắng tin tưởng nhưng lòng tôi có hạnChiều nay lạnh, tôi nghẹn ngào muốn khócXin Người tha thứ, Việt Nam ơiTổ quốc là nơi tỏa bóng yên vuiNơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhấtNhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nátXin Người đừng trách giận, Việt Nam ơiTôi làm sao sống được nếu xa NgườiNhư giọt nước bậu vào bụi cỏNhư châu chấu ôm ghì bông lúaNgười đẩy ra tôi lại bám lấy NgườiKhông vì thế mà Người khinh tôi chứViệt Nam vì tôi đau khổ rã rờiMà Người ghét bỏ?Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạXin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơiNgười có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một NgườiTất cả sẽ ra saoMảnh đất nghèo máu ứa?Người sẽ đi đến đâuHả Việt Nam khốn khổ?Đến bao giờ bông lúaLà tình yêu của Người?Đến bao giờ ngày vuiNhư chim về bên cửa?Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơiTrong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ?Đến bao giờ đến bao giờ nữaViệt Nam ơi?Lưu Quang Vũ - Tập thơ Bầy Ong Trong Đêm SâuVề lại với 'Việt Nam ơi'...... Là về với một bài thơ của Lưu Quang Vũ. Bài thơ được Vũ viết từ những năm đầu thập kỷ 70, nhưng chỉ sau khi Vũ mất khá lâu, khi trên thế giới này, cuộc đấu tranh ai thắng ai’ chỉ còn có một bên muốn làm chiến sĩ, bài thơ mới được in ra nhờ tấm lòng của những người chí tình với thơ và với khi trở thành một kịch tác gia với những kịch phẩm dữ dội nhất của sân khấu Việt Nam vào thập kỷ 80, Vũ đã là một nhà thơ. Và tôi tin rằng trong tâm tưởng bạn đọc, Vũ trước tiên và vĩnh viễn là một nhà thơ. Một nhà thơ, không phải hoàn toàn như Hoài Thanh nhận xét trong sự quy chiếu của lý luận chính thống “...rất gắn với chế độ chúng ta... Cái buồn ở anh là cái buồn trung hậu.” 'Một cây bút trẻ nhiều triển vọng' - Tạp chí Văn học số 12 năm 1966. Ở độ tuổi hai mươi, vào lứa tuổi của những người đồng lứa thích hát Bài ca Trường sơn’ Gia Dũng và tin rằng “Đường ra trận mùa này đẹp lắm” Phạm Tiến Duật, Vũ đã chiết từ trái tim mình ra những câu thơ đạt tới sự vi tế, nhưSe sẽ chứ không cánh buồm bay mấtQua dịu dàng ẩm ướt của làn đọc dễ nhận thấy từ đó một khả năng cảm biến cực kỳ bén nhạy trước nỗi đau, chứ không chỉ nỗi buồn. Những câu thơ như thế ở thời ấy của Vũ, hay những câu thơ sau của Bằng ViệtNơi tựu trường ngây thơ, trang giấy thơm đầu tiênMái trường ngây thơ không quên được bao giờChuông xe điện trong màn sương rạng sớmVà nắng nhỏ trên hàng cây rét muộnCó thể nào không xui tôi nhớ emMột chút thì thầm trong tình yêu Hà Nội’đã từng phải nhận về mình những nhát búa của sự phê bình theo đường lối văn hóa văn nghệ của Đảng “ít sức sống, xa rời hiện thực cách mạng...”, Không biết sự phê bình ấy có phải là động lực chính làm biến đổi người bạn thơ song hành cùng Vũ thuở hoa niên trong tập thơ in chung Bếp lửa Hương cây thành một viên chức cao cấp không? Còn với Vũ, dường như sự phê bình ấy không có tác dụng. Đọc Vũ, có cảm giác Vũ đã gửi vào tất cả các kịch phẩm của mình cái Vũ thu được bằng thị giác, và dành cho thơ tất cả những gì sâu kín nhất, da thịt nhất mà Vũ cảm được từ trong vững bền mà mong manh của cuộc sống con người. Vũ làm thơ trước hết là vì những ẩn ức của riêng mình. Thơ - ấy là hình thức tự giải phóng của Vũ - điều không mấy nhà thơ cùng thời Vũ đạt nước - hay đúng hơn là những quần thể người sống trên đó - Nhân dân - là một ám ảnh trong thơ Vũ. Chuyện bình thường với những nhà thơ. Nhưng sẽ là không thường nữa khi nhà thơ ấy không nói giống bất kỳ ai, mà lại là thành thực nhất, thiết tha nhất về Tổ quốc, về nhân dân mình. Đó là trường hợp của Việt Nam ơi’.Không một chú dẫn cụ thể nào về thời điểm ra đời của bài thơ ngoài dòng chữ in ở những trang đầu, bên dưới nhan đề tập Bầy ong trong đêm sâu Thơ. 1970-1975. Nhưng dù không có dòng chú giải ấy, những ai đang ở độ tuổi ngoài ba mươi vẫn dễ dàng đoán ra được hiện thực lịch sử dân tộc đã động vào cảm quan thơ của Vũ. Chính là thế, là cái thời ấy, thời mỗi con người - từ trong tâm thức - đã rã rời, kinh hoàng bởi chiến tranh; nhưng chiều chiều trên những phố phường Hà Nội, loa phóng thanh vẫn truyền đi những giai âm của Bài ca Hà Nội’, của Hà Nội niềm tin và hy vọng’... Một cách đầy lý trí, một nửa nước Việt Nam vẫn cố tin và cố tự hào. Thơ về đất nước thời ấy, và cả thời không xa trước đấy, thường là tụng ca Đất nước’ Nguyễn Đình Thi, Xuân 67’, Xuân 69’ Tố Hữu, Đất nước’ Nam Hà, Mặt đường khát vọng’ Nguyễn Khoa Điềm, Tình yêu và báo động’ Bằng Việt... ở đó đất nước được hình dung như là, và trước tiên là người sinh thành của những chiến công, của những anh hùng dũng nước của những người con trai con gáiĐẹp hơn hoa hồng, cứng hơn sắt thépXa nhau không hề rơi nước mắtNước mắt chỉ để cho ngày gặp mặtNam HàNhững bà mẹ lại đo chân vào thần tíchĐể hoài thai triệu triệu những anh hùngNguyễn Khoa ĐiềmPhù hợp với những hình dung như thế là trùng trùng điệp điệp những tán thán đầy tính xưng tụng, nguyện thề Hỡi ôi!’Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn ngàn nămTổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?Chế Lan ViênÔi Tổ quốc giang sơn hùng vĩTố HữuChưa bao giờ tôi thấy một bài thơ nào về đất nước có nhan đề giản dị như Việt Nam ơi’ của Vũ. Từ gọi hỏi ơi’ đã nhất thể hóa đất nước với con người, đã gợi ra sự gần gũi tột bậc giữa khách thể và chủ thể, đã mở ra một khát khao giãi bầy, khơi mở...về cuộc sống đơn giản, thiếu thốn, đầy nghiệt ngã thời chiến tranhNhững áo quần rách rướiNhững hàng cây đắm mình vào bóng tốiChiều mờ sương leo lắt đèn dầuLũ trẻ ngồi quanh mâm gỗLèo tèo mì luộc canh rauMấy mươi năm vẫn mái tranh nàyDòng sông đen nước cạnTiếng loa đầu dốc lạnhTin chiến trận miền xaNhững người đi chưa vềNhững quả bom hầm hào sụt lởNhững tên tướng những lời hăm dọa...Sự thống kê này mang sức lay cảm của thơ và chỉ những nhà thơ lớn mới làm được. Chỉ có những nhà thơ đã thoát khỏi sự ràng buộc của những quan niệm phức tạp hóa thơ mới có thề viết thế. Loạt tính từ - từ láy rách rưới’, leo lắt’, lèo tèo’, hoặc chỉ giản đơn là những trạng từ cạn’, lạnh’, đen’, xa’, sụt lở’... có giá trị như những gam màu tối trên những bức tranh về sự thống khổ của những con người của những danh họa. Dám viết như thế ở thời buổi ấy, Vũ đích thực là Người-Không-Biết-Sợ. Giá từ hồi ấy những câu thơ này đến được với hồn ta! Nhưng nếu chỉ có thế thôi thì Vũ chưa khác mấy với những nhà thơ cùng thời. Chẳng phải cũng vào những năm đó, Phạm Tiến Duật đã xuất hiện với một gương mặt khác qua Vòng trắng’? Cái động vào tâm thức người đọc khiến ta muốn khóc ở Việt Nam ơi’ là những câu nàyNgười ta còn định làm gì Người nữaViệt Nam ơi?Người ta còn muốn gì Người nữaViệt Nam ơi?Những dấu hỏi cuối câu khép lại từng khổ thơ đã tước bỏ hết những lớp hào quang mà nhà cầm quyền đã tô vẽ cho cuộc chiến lẽ ra chúng ta đã không phải lăn mình vào. Không phải cái hùng’ đánh thức chúng ta. Đánh thức chúng ta là nỗi đau của chính chúng taMấy mươi năm đã mấy lớp ngườiChia lìa gục ngãĐã tận cùng nỗi khổPhải đọc những câu thơ này trong sự đối sánh với những câu thơ thời ấy, viết về thời ấyLớp cha trước lớp con sauĐã thành đồng chí chung câu quân hànhTố HữuCha còn đang quân hànhCon đã xin nhập ngũMột hòn đá Trường sơnCả hai cùng gối ngủNguyễn Trọng Oánhmới thấy hết được sự can đảm của Vũ trong cách cảm nhận hiện thực, mới thấy hết sự quyết liệt của nhà thơ trẻ ấy trong cách đặt vấn đềNgười ta định, Người ta muốn >< Việt Nam - cần chăng việc giải thích ngọn nguồn hai chữ người ta’. Có cần chăng việc nói nhiều hơn về tình yêu Tổ quốc da diết của Vũ ở đây? - ở những câu hỏi mà chỉ có những tâm hồn lớn mới dám đặt ra cho mình?Vũ yêu Tổ quốc bằng tình yêu của người dân thường, của Người-Dưới-Đáy Ôxtrốpxki và bằng tình yêu của một nhà thơ chỉ để mình bị chỉ đạo bằng một tinh thần duy nhất - Nhân bản, bởi độ rung của những dây thần kinh xấu hổ’ Bônđarép. Sẽ không khi nào ta tìm được ở những bài thơ cùng đề tài, cùng thời điểm ra đời với Việt Nam ơi’ nỗi đau đớn tật cùng, cũng là tình yêu tột cùng đến độ sắp rơi vào mê loạn như những câu thơ nàyTổ quốc là nơi tỏa bóng yên vuiNơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhấtNhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nátXin Người đừng trách giận, Việt Nam ơiTôi làm sao sống được nếu xa NgườiNhư giọt nước bậu vào bụi cỏNhư châu chấu ôm ghì bông lúaNgười đẩy ra tôi lại bám lấy NgườiKhông vì thế mà Người khinh tôi chứViệt Nam ơi....Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạXin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơi!Dường như từ tiềm thức, Vũ đã cảm biết mình là người xa lạ giữa thời mình hiện hữu. Nhưng chẳng phải là thế này ư trong những hoàn cảnh bi thương nhất của mỗi dân tộc, những nghệ sĩ - những kẻ xa lạ - những người điên - lại thành Người-Độc-Tỉnh, mà thiếu họ, thế gian đầy bất trắc này sẽ chỉ còn là những mê lộ. Đó là trường hợp của những Khuất Nguyên, Đốtxtôiépxki... và không nhiều các tên tuổi khác. Ở Việt Nam, đó là trường hợp của Vũ. Đau đớn lắm thay! Vinh hạnh lắm thay!Cùng thời với Vũ, hầu như các nhà thơ đều bị cuốn vào cơn lốc của những cuộc hành quân. Điều dễ hiểu! Vũ đã từng đi trong đội ngũ, và Vũ đã tuột xích’. Đấy là điều không thể khác ở một con người như Vũ. Khác với rất nhiều người yêu Tổ quốc rồi dần dần xa lạ hóa Tổ quốc, thể hiện Tổ quốc như một đối tượng để chiêm bái và loay hoay tự làm mất bóng mình trong bóng cả của Tổ quốc, Vũ - cũng chân thành như thế - nhưng lại chỉ ra quan hệ song đối giữa mình và Tổ quốc mình. Không còn là chiêm ngưỡng mà là chiêm nghiệm. Không còn là tráng ca mà là một khúc ai có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một NgườiTất cả sẽ ra saoMảnh đất nghèo máu ứa?Người sẽ đi đến đâuHả Việt Nam khốn khổ?Đến bao giờ bông lúaLà tình yêu của Người?Đến bao giờ ngày vuiNhư chim về bên cửa?Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơiTrong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ?Đến bao giờ đến bao giờ nữaViệt Nam ơi?Vẫn lại là những câu hỏi tu từ ấy, khôn cùng day dứt và chua xót. Trong âm vọng ai oán của chúng, người ta cảm nhận được tất cả sự thống khổ của nước non này, của dân tộc này. Việt Nam ơi’ có thể được coi là bi phẫn ca hiện đại. Cũng chính từ đó, bỏng cháy một khát khao yên bình đã thăng hoa. Khát khao ấy đã được Vũ hóa giải thành tình yêu bông lúa, thành bóng chim, thành nắng, thành tiếng cười trẻ nhỏ. Lẽ dĩ nhiên vẻ đẹp của yên bình không chỉ là như thế. Nhưng cũng là lẽ dĩ nhiên, không thể có một hình dung khác về yên bình nếu thiếu đi những hình ảnh trên. Hạnh phúc bao giờ cũng giản dịĐời đáng yêu nhiều lúc có gì đâuMiếng ván chênh kêu giữa nhịp cầuMột buổi chiều sương nghe chó sủa...Xuân DiệuÔi cuộc đời bình dị quá đây kiaMột bà mẹ ngồi ôm con hóng mátMột chú bé hai nắm tay dụi mắtMột con đường có bóng lá xe điVũ Quần PhươngHiểu như thế mới, cảm hết được khát khao tuyệt vọng của Lưu Quang Vũ về đất nước!Đến bao giờ đến bao giờ nữaViệt Nam ơi?Có thể một ai đó sẽ nói rằng bài thơ buồn quá, bi thảm quá. Mà quả vậy! Trùng điệp những câu hỏi cứa lòng kia không có tiếng trả lời. Nhưng đó là sự thực, không phải của thời xa xôi ấy mà còn của cả thời ta đang sống. Biết làm sao! Sức mạnh của thơ ca chính là ở chỗ đó, ở khả năng biết đau buồn và yêu thương, và làm cho người đọc cùng chung trải những nỗi niềm ấy. Năm tháng sẽ qua đi, những cuộc chiến tranh sẽ im ắng dần, những cuộc cách mạng sẽ thôi gào thét...’ Sẽ chỉ còn lại tình yêu’ Nguyễn Huy Thiệp. Sau tất cả những thăng trầm, dời đổi, trước và trên tình yêu gái trai là tình yêu Tổ quốc khó nghèo, cơ cực và tao loạn. Chỉ khi nào nói được đúng như thế về tình yêu Tổ quốc, thơ về Tổ quốc mới có thể lặng lẽ đi qua thời gian, lặng lẽ sống, không cần trò tung hứng của những người làm xiếc chữ. Việt Nam ơi’ là một bài thơ như thế. Ở đó, chúng ta đã cảm thấy hết những dằn vặt suốt đời của Vũ. Từ thuở ấy - thời người ta cao giọng Thời đánh Mỹ là thời tươi đẹp nhất. Tỏa nắng cho thơ là triệu triệu những anh hùng’ Chế Lan Viên. Vũ đã không tin một cách dễ dàng rằng Đường lên hạnh phúc rộng thênh thênh’ Hồ Chí Minh. Mấy ai ở miền Bắc đã dám không tin như thế? Vũ đã nghẹn ngào về một Việt Nam khốn khổ’. Phải chăng, cái gọi là văn học phản kháng’ sau này đã cắm rễ từ những tác phẩm chỉ được ấn hành trong trí nhớ của bạn bè như thơ Vũ? Và như thế, sẽ chẳng phải quá lời nếu nói rằng Vũ đã đóng góp nhiều nhất, sớm nhất cho văn học phản kháng - phần thơ. Văn học phản kháng được biết chủ yếu qua văn xuôi. Xin xem lại Mây trắng của đời tôi’ và Bầy ong trong đêm sâu’ Lưu Quang Vũ trong so sánh với ít nhất giải thơ báo Văn Nghệ năm 1972.Thơ là người. Bằng nhân cách thơ của mình - chỉ ở riêng một Việt Nam ơi’, Vũ xứng đáng có mặt trong đội ngũ hiếm hoi của những người hát rong của nhân dân trên đất nước đàn bầu. Bạn có thể tải về tập tin thích hợp cho bạn tại các liên kết dưới hiểu văn bản Tự sự - Lưu Quang Vũ được VnDoc biên soạn gửi tặng các em học sinh lớp 12 giúp các em có thêm đề luyện tập phần Đọc hiểu văn bản, chuẩn bị hành trang cho kì thi THPT Quốc gia được tốt thêm các thông tin về Tự sự - Lưu Quang Vũ Bạn có hứng thú với thơ tự sự của Lưu Lượng Vũ không? Hãy cùng phe binh van hoc theo dõi bài viết này nhé! Video đầy đủThơ tự sự của Lưu Quang Vũ Thơ tự sự là thể thơ được tác giả sử dụng để thể hiện nhiều quan niệm về hạnh phúc, theo quan điểm của tác giả, hạnh phúc là niềm hạnh phúc trong cuộc sống mà mình tạo ra cho mọi người bằng chính sức lực của mình. .Nhằm giúp các bạn hiểu rõ hơn, sâu hơn về các câu hỏi đọc hiểu liên quan đến bài thơ này, sau đây chúng tôi cùng tham khảo một số tài liệu tham khảo các câu hỏi đọc hiểu để xem đáp án gợi ý cho từng câu. Hỏi Câu hỏi đọc hiểu văn tự sự Chủ đề 1 Đọc đoạn văn dưới đây và trả lời các câu hỏi sau Bạn đang xem Tự truyện của Lưu Quang Vũ Tường thuật Dù trời mây sông vẫn chảy Tham khảo Phân tích tho tho ngay lop 10 Dù cây cao hay thấp Cho dù bạn là người thường hay hành giả Ai cũng phải sống bằng những điều rất nhỏ. Ta thường chê cuộc đời méo mó Tại sao chúng ta không khoanh tròn tâm? Hãy ôm lấy trái đất và để mọi hạt giống nảy mầm Mầm vươn lên tìm nắng Nếu đường đời bằng phẳng Tôi chắc là tôi nhận ra bạn Ai cũng có thể tiến xa hơn trong cuộc đời Nếu bạn có thể đứng lên một mình. Hạnh phúc như bầu trời Không chỉ một người. Lưu vũ điệu ánh sáng Câu 1. Xác định hai phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản trên. Câu 2. Em hiểu nghĩa của hai câu thơ sau như thế nào Đất ôm lấy mình, làm cho mọi hạt giống nảy mầm Cành non vươn lên tìm nắng. Tham khảo Đề cương văn xã hội lớp 11 Mục 3. Bạn nghĩ tại sao tác giả lại nói Nếu đường đời bằng phẳng Tôi chắc là tôi nhận ra bạn Mục 4. Phần thông tin nào từ văn bản trên có ý nghĩa nhất đối với bạn? Đáp án câu hỏi đọc hiểu 1 câu 1 Hai phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là Lập luận và Biểu cảm. câu 2 Ý nghĩa của hai câu thơ Đất ôm lấy mình, làm cho mọi hạt giống nảy mầm Cành non vươn lên tìm nắng. – “Đất” – nguồn sống, nguồn dinh dưỡng cho hạt giống nảy mầm. Nhưng trái đất không dành cho một hạt giống. Giống như cuộc sống trên thế giới này không dành cho một người mà dành cho tất cả chúng ta. Hạnh phúc ở đâu cũng có nhưng không tự nhiên mà đến. Để sống tốt, hạnh phúc, mỗi người phải có suy nghĩ và hành động tích cực, phải phấn đấu vươn lên, như “mầm vươn về phía ánh sáng”. Câu 3 Tác giả nói Nếu đường đời bằng phẳng Tôi chắc là tôi nhận ra bạn Bởi vì, “Thuận buồm xuôi gió” có nghĩa là cuộc sống bình yên, êm đềm, không trở ngại, không khó khăn. Con người không nên đặt mình vào hoàn cảnh khó khăn, thử thách, nếu không nỗ lực vượt qua khó khăn, thử thách để đến đích thì con người sẽ không có cơ hội thể hiện mình, không tìm tòi, khám phá, không khẳng định mình. mọi thứ. Có; không đánh giá đầy đủ điểm mạnh và điểm yếu của chính bạn. Con người phải trải qua thử thách để hiểu nhau hơn và trưởng thành hơn. câu 4 Thí sinh được lựa chọn thông tin mà mình tâm đắc nhất rồi bày tỏ suy nghĩ của bản thân về thông tin đó Ví dụ có thể chọn một trong các thông báo sau <3 Biết trân trọng và biết ơn những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống sẽ mang lại hạnh phúc lớn lao. – Con người cần trải qua thử thách để biết mình và trưởng thành. – Muốn hạnh phúc thì phải nỗ lực vươn lên. – Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ta mong muốn, hãy biết đòi hỏi và cũng phải biết chấp nhận, hãy biết nhìn đời bằng cái nhìn lạc quan, hãy biết trả giá để được đền đáp. Chủ đề 2 Đọc bài thơ dưới đây và áp dụng Tường thuật Dù trời mây sông vẫn chảy Tham khảo Phân tích tho tho ngay lop 10 Dù cây cao hay thấp ……… Hạnh phúc như bầu trời Không chỉ một người. Lưu vũ điệu ánh sáng câu 1 Xác định thể thơ của khổ thơ trước câu 2 Bài thơ sử dụng những biện pháp tu từ nào? câu 3 Em hiểu như thế nào về hai câu này Ta thường chê cuộc đời méo mó Tại sao chúng ta không khoanh tròn tâm? Câu 4Giới thiệu cảm nghĩ của anh/chị về hai khổ thơ cuối của bài thơ khoảng 10-12 dòng Trả lời câu hỏi đọc hiểu 2 Câu 1 Thể gieo vần của bài thơ trước là thể thơ tự do câu 2 Đoạn thơ có sử dụng các biện pháp tu từ như tương phản; ẩn dụ nhân hóa; so sánh. Câu 3 Hãy suy nghĩ về hai dòng Ta thường chê cuộc đời méo mó Tại sao chúng ta không khoanh tròn tâm? Trong cuộc sống luôn có những mặt đối lập của niềm vui và nỗi đau; niềm vui, tiếng cười xen lẫn nước mắt; thành công xen lẫn thất bại; Chúng ta hãy có những suy nghĩ tiêu cực, than trách cuộc đời, cuộc sống không như ý muốn méo mó cuộc sống. Lúc đó, thay vì kêu ca, oán trách số phận, tốt hơn hết bạn nên dùng nghị lực, sự chăm chỉ và quyết tâm tâm tích cực để thay đổi hiện trạng. Câu 4 Bạn có thể làm theo hướng dẫn bên dưới để hoàn thành đoạn văn – Cuộc sống luôn công bằng và cần sự nỗ lực, quyết tâm của mỗi người. Những gì bạn gieo hôm nay, bạn sẽ gặt hái vào ngày mai. Đứng dậy sau thất bại, vấp ngã là điều chúng ta nên làm thay vì chán chường, thất vọng và gục ngã. ——Hạnh phúc giống như bầu trời, nó không thuộc về tôi. Tất cả chúng ta đều có cơ hội tận dụng nghịch cảnh và thành công nếu biết vươn lên, kiên cường trước giông bão, khó khăn, thử thách. – Trên đây là một số câu hỏi phần đọc hiểu về Tự truyện do Đọc Truyện sưu tầm, hi vọng sẽ hữu ích cho các bạn đang ôn tập tại nhà! Tài liệu tham khảo Nghị luận về bảo vệ môi trường Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc thơ tự sự của Lưu Quang Vũ. Tôi hy vọng bài viết này hữu ích cho cuộc sống hàng ngày và học tập hàng ngày của bạn. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây. Website Đọc hiểu văn bảnĐề đọc hiểu Ngữ Văn 12 có đáp án do VnDoc biên soạn bám sát thể loại Đọc hiểu văn bản trong chương trình Ngữ Văn 12 sẽ giúp các em học sinh có thêm tài liệu ôn thi học kì cũng như củng cố kỹ năng đọc hiểu văn bản. Mời các bạn cùng theo dõi bài sựĐề đọc hiểu văn bảnĐáp án đọc hiểu văn bản Tự sự - Lưu Quang VũBản quyền tài liệu thuộc về cấm sao chép nhằm mục đích thương mạiĐề đọc hiểu văn bảnĐọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏiTự sựDù đục, dù trong con sông vẫn chảyDù cao, dù thấp cây lá vẫn xanhDù người phàm tục hay kẻ tu hànhĐều phải sống từ những điều rất hay chê rằng cuộc đời méo móSao ta không tròn ngay tự trong tâm?Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy mầmNhững chồi non tự vươn lên tìm ánh sángNếu tất cả đường đời đều trơn lángChắc gì ta đã nhận ra taAi trong đời cũng có thể tiến xaNếu có khả năng tự mình đứng phúc cũng như bầu trời này vậyĐâu chỉ dành cho một riêng ai.Lưu Quang VũCâu 1 0,5đ Xác định 2 phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản 2 0,75đ Anh/chị hiểu thế nào về ý nghĩa 2 câu thơ sau"Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy mầmNhững chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng".Câu 3 0,75đ Theo anh/chị, vì sao tác giả nói rằng"Nếu tất cả đường đời đều trơn lángChắc gì ta đã nhận ra ta"Câu 4 1,0đ Thông điệp nào của văn bản trên có ý nghĩa nhất đối với anh/chị?Đáp án đọc hiểu văn bản Tự sự - Lưu Quang VũCâu 1 0,5đ2 phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là nghị luận và biểu 2 0,75đÝ nghĩa 2 câu thơ"Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy mầmNhững chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng""Đất" - nguồn sống, nguồn dinh dưỡng cho hạt nảy mầm. Nhưng đất không phải của riêng cho một hạt mầm nào. Cũng như cuộc sống trong cõi đời này không dành riêng cho một ai mà cho tất cả chúng ta. Hạnh phúc ở quanh ta nhưng không tự nhiên đến. Nếu muốn có cuộc sống tốt đẹp, muốn có hạnh phúc, tự mỗi người phải có suy nghĩ và hành động tích cực; phải nỗ lực vươn lên, như "Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng".Câu 3 0,75đTác giả cho rằng"Nếu tất cả đường đời đều trơn lángChắc gì ta đã nhận ra ta"Bởi vì Con người không được đặt vào hoàn cảnh có vấn đề, có thách thức; không phải nỗ lực hết mình để vượt qua trở ngại, để chinh phục thử thách mới đến được đích. Khi đó con người không có cơ hội để thể hiện mình nên cũng không khám phá và khẳng định được hết những gì mình có; không đánh giá hết ưu điểm cũng như nhược điểm của bản thân. Con người có trải qua thử thách mới hiểu rõ chính mình và trưởng thành 4 1,0đHọc sinh có thể chọn một trong những thông điệp sau và trình bày suy nghĩ thấm thía của bản thân về thông điệp ấyDù là ai, làm gì, có địa vị xã hội thế nào cũng phải sống từ những điều rất nhỏ; biết nâng niu, trân trọng những cái nhỏ bé trong cuộc sống mới có được hạnh phúc lớn người có trải qua thử thách mới hiểu rõ chính mình và trưởng thành có được hạnh phúc phải tự mình nỗ lực vươn sống không phải lúc nào cũng như ta mong muốn, biết đòi hỏi nhưng cũng phải biết chấp nhận, biết nhìn đời bằng con mắt lạc quan, biết cho đi thì mới được nhận đây VnDoc đã giới thiệu tới các em Tự sự - Lưu Quang Vũ. Bài viết đã cho chúng ta thấy được phần đọc hiểu bài Tự sự của Lưu Quang Vũ. Hi vọng qua bài viết này bạn đọc có thêm nhiều tài liệu để học tập tốt hơn môn Ngữ văn lớp 12 nhé. Mời bạn đọc cùng tham khảo thêm mục Soạn văn 12, Văn mẫu 12...Chúc các em học tập thật tốt.

tự sự lưu quang vũ