truyện mưa ở phía tây

Số chương: 91. FULL. Chương mới nhất: Chương 91: Phiên Ngoại: Lễ Tình Nhân Năm Ấy. Cập nhật cuối: 7 năm trước. Truyện Mưa Ở Phía Tây là một món ăn tinh thần nhẹ nhàng hay là một thức tráng miệng không quá đậm mà lại chẳng hề nhạt, cứ thế đi vào trong tâm tưởng bạn đọc. Có lần, trong giờ văn ở trường, thầy giáo bảo một học sinh làm thơ tả cảnh mặt trời mọc. Anh bạn này nghĩ mãi mới ra một câu: Mặt trời mới mọc ở đằng tây Cả lớp cười ồ lên vì câu thơ vô lí quá. Ai chẳng biết đằng tây là phía mặt trời lặn. Thầy giáo Mưa to rơi xuống những tòa nhà ở phía dưới thành tạo ra mấy tiếng vang thanh thúy, nhất thời cả tòa thành truyền ra tiếng tí tách không dứt. Nhưng mặc dù mưa to thì vẫn có nhiều người không vào nhà mà đang đứng ở dưới mưa, ánh mắt hơi có chút mong chờ nhìn lên thân Mưa Ở Phía Tây. Tác giả: Tháng Năm Ngải Thảo. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: congchuakhangiay.wordpress.com. Trạng thái: Full. Đánh giá: 8.4 / 10 từ 67 lượt. Edit: Heo con yêu yêu Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Mưa ở phía tây view 7664745. Lên đầu trang: Home. Blog. Hội yêu ngôn tình. Sitemap. Tôi tên Thảo - và tôi yêu truyện : từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn tình hay nhất, ngon tinh hay nhat, list truyen hay, web truyen hay, tìm truyen hay de doc Site De Rencontre Amerique Du Sud. Hôn nhân không tình yêu, đối với tất cả chỉ là sự đau khổ đến tê dại. Cả hai người, vốn dĩ là có thể tự do hạnh phúc, hưởng trọn yêu thương, nhưng vì một hồi sắp dệt mà bất đắc dĩ phải ở cạnh nhau, nào ai biết nó lại chính là một hồi lửa hóng hâm nóng tất cả? Nếu như tình yêu được vẽ lên bởi hai tâm hồn đang yêu, đó sẽ là một bức tranh ngọt ngào. Còn nếu như bức tranh này được vẽ từ sự ràng buộc, có thể tràn đầy sức sống được sao?Yêu một người, là yêu tất cả những tật xấu của người đó. Cô từ khi bắt đầu là không yêu hắn, nhưng rồi, ánh mắt này, trái tim này đều dần dần không tự chủ được mà hướng về phía hắn. Trái tim của một thiếu nữ vốn dĩ rất mong manh, rất yếu một người, là luôn muốn người đó vui vẻ. Anh luôn vô ý thức mà lén nhìn về phía cô, vì tâm trạng của cô mà lòng anh cũng có thể trở nên lo lắng bất an. Anh không muốn cô buồn, vì như thế anh cũng sẽ buồn. Anh muốn cô lúc nào cũng phải vui vẻ, như vậy anh cũng mới có thể vui vẻ. Vẽ nên bức chân dung của cô bằng màu nỗi nhớ, dùng nụ cười của cô để làm nền cho bức tranh, anh nhận ra, anh yêu... Tình yêu là gì? …Cái gì là tình yêu? Thế giới này thứ không đáng tin nhất là tình yêu, rẻ rúng nhất chính là nó, một khi cần lựa chọn thì nó sẽ là thứ bị gạt bỏ đầu tiên…Thực ra nó chả là gì, có thì vẫn sống, không có cũng vẫn sống… Thể loại Hiện đại, CBCC, cưới trước yêu sau, có chút hiểu lầm, ngọt, sủng, nhẹ nhàng, HE Độ dài 90 chương + 1PN Tình trạng Hoàn “ Tình yêu là gì? …Cái gì là tình yêu? Thế giới này thứ không đáng tin nhất là tình yêu, rẻ rúng nhất chính là nó, một khi cần lựa chọn thì nó sẽ là thứ bị gạt bỏ đầu tiên…Thực ra nó chả là gì, có thì vẫn sống, không có cũng vẫn sống…” Đúng vậy, cuộc hôn nhân của Qúy Hân Nhiên và Đỗ Trường Luân phần nào chính là giống như vậy. Qúy Hân Nhiên xuất thân là một thiên kim tiểu thư, có tiền có sắc. Nhưng đó không phải là những thứ cô mong muốn. Khi bị chính cha ruột của mình bóp chết tình yêu đầu đời, Qúy Hân Nhiên cũng hoàn toàn thay đổi, tình cảm cha con xa cách, bản thân cũng chẳng coi trọng điều gì nữa… hôn nhân cũng thế. Sau khi bị mẹ ruột dùng nước mắt “uy hiếp”, Qúy Hân Nhiên cuối cùng cũng đồng ý đi xem mắt và có cuộc hôn nhân nhanh chóng với Đỗ Trường Luân_một nhân viên nhà nước điển hình. Có thể nói cuộc hôn nhân của hai người đơn thuần chỉ là cần thiết cho lúc đó. Còn vì sao cần thiết thì các bạn đọc truyện sẽ rõ hơn nha. Hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau về tính cách cũng như cách thức sinh hoạt hằng ngày, chính vì vậy, thời gian đầu khi về chung không tránh khỏi có chút mâu thuẫn. Điển hình như nếu Đỗ Trường Luân là một người đàn ông có nếp sống sinh hoạt rất ngăn nắp, gọn gàng thì ngược lại, Qúy Hân Nhiên lại sinh hoạt khá tùy hứng. Hình ảnh hai người sống chung chính là “cô bày ra cho anh dọn dẹp” v. Đỗ Trường Luân là người trầm tĩnh, ít nói, Qúy Hân Nhiên thì thẳng tính, bộc trực. Có thể nói thời gian đó bọn họ hầu như bên nhau, nhưng lại không can thiệp vào cuộc sống của nhau, anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi. Mà Qúy Hân Nhiên, một cô gái không quá trông chờ vào tình yêu và Đỗ Trường Luân, một người mong chờ một gia đình yên ổn…. chỉ cần một cuộc hôn nhân như vậy cho đến suốt đời. Nhưng ông trời trêu người, khi người con trai thời niên thiếu ngày xưa của cô - Mễ Kiều Dương lại quay về, đây cũng chính là dấu hiệu cho những sóng gió sẽ ập tới trong mối quan hệ hôn nhân vốn mỏng manh này. -“Em thích xem pháo hoa?” _Đỗ Trường Luân cũng cúi xuống bên cô. -“Em không thích những gì quá hào nhoáng” -“Con người luôn vô duyên với những gì mình cố hết sức theo đuổi…”_Cửa thủy tinh không hiện rõ vẽ mặt của anh, chỉ là giọng nói có chút u buồn. -“Em cũng không cần những gì em không có, em chỉ đau lòng khi mất những gì mình có.”_Giọng Qúy Hân Nhiên nhẹ bẫng. Khi cả hai dường như nhận ra được tình cảm trong lòng mình thì mọi thứ xung quanh giống như cố tình chia cách bọn họ. Cha phản bội mẹ, công ty gia đình đứng bên bờ vực phá sản, rồi cả việc biết được thì ra người con gái chồng cô từng đặt trong tim lại là chính chị dâu của mình, bản thân phải từ bỏ công việc dạy học đang làm để tiếp nhận công việc mình không thích, những ngờ vực của Cố Trường Luân đối với mối quan hệ của cô và Mễ Kiều Dương. Nghi ngờ nối tiếp nghi ngờ, hiểu lầm nối nhau không lời giải thích. Cuộc sống này quả thật đã tát cho Qúy Hân Nhiên một cú không thể gắng gượng dậy được nữa. Thế nên cuộc hôn nhân này cũng nên dừng lại tại đây là điều chắc chắn. Liệu sau khi li dị hai người bọn họ sẽ thế nào đây? Đỗ Trường Luân phải làm gì để cứu vãn lấy cuộc hôn nhân này? Qủa thật với mình, truyện này khắc họa khá sắc nét đời sống hôn nhân gia đình, cũng khá thực tế về chốn quan trường. Trong truyện sẽ không có một nam chính là CBCC mà đường làm quan thuận lợi như bạn thường gặp. Cố Trường Luân vẫn phải làm việc đến sức đầu mẻ trán mới có thể thành công sau này. Với mình tính cách nam chính trong truyện này làm mình không thích lắm, nhất là những đoạn liên quan đến tình đầu của anh ta. Thật sự lúc đó mình rất hoang mang, không biết anh ta đã yêu vợ mình chưa, hay vẫn còn tình cảm với người con gái đó? Mặc dù tác giả có giải thích lý do, nhưng đọc vẫn thấy ….ghét v Ngược lại, mình thấy nữ chính được xây dựng tính cách khá sát với bối cảnh mà tác giả đặt để cô vào. Có mạnh mẽ, nhưng không phải kiểu bốc đồng, mặc dù nóng tính nhưng vẫn còn biết suy nghĩ, khá dứt khoát, rõ ràng đối với các mối quan hệ khác. Đan xen trong đó vẫn có sự yếu đuối của một người con gái nên có. Cao trào đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của bọn họ làm mình rất thích, lúc đầu diễn biến dẫn đến việc li dị khá từ từ song dần dần ngày một cuộn trào, và cuối cùng là một cú đúp làm mình chơi vơi. Nó đau, buồn, nhưng gọn gàng, dứt khoát. Sự tan vỡ đó như một dấu chấm mạnh mẽ cho việc kết thúc một giai đoạn trong tình yêu của hai người và chuẩn bị cho một giai đoạn mới. Truyện này chủ yếu là hai anh chị chưa rõ lòng nhau, tự nghĩ trong lòng rồi tự ngược mình, ngược luôn đối phương, ngược luôn độc giả. Không có yếu tố tiểu tam, nam phụ không nổi bật lắm. Truyện nhẹ nhàng, ngọt, sủng, có chút ngược thôi, nhưng không đáng kể. - Review by Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa Hy Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic Google/huaban “ Tình yêu là gì? …Cái gì là tình yêu? Thế giới này thứ không đáng tin nhất là tình yêu, rẻ rúng nhất chính là nó, một khi cần lựa chọn thì nó sẽ là thứ bị gạt bỏ đầu tiên…Thực ra nó chả là gì, có thì vẫn sống, không có cũng vẫn sống…” Đúng vậy, cuộc hôn nhân của Qúy Hân Nhiên và Đỗ Trường Luân phần nào chính là giống như vậy. Qúy Hân Nhiên xuất thân là một thiên kim tiểu thư, có tiền có sắc. Nhưng đó không phải là những thứ cô mong muốn. Khi bị chính cha ruột của mình bóp chết tình yêu đầu đời, Qúy Hân Nhiên cũng hoàn toàn thay đổi, tình cảm cha con xa cách, bản thân cũng chẳng coi trọng điều gì nữa… hôn nhân cũng thế. Sau khi bị mẹ ruột dùng nước mắt “uy hiếp”, Qúy Hân Nhiên cuối cùng cũng đồng ý đi xem mắt và có cuộc hôn nhân nhanh chóng với Đỗ Trường Luân_một nhân viên nhà nước điển hình. Có thể nói cuộc hôn nhân của hai người đơn thuần chỉ là cần thiết cho lúc đó. Còn vì sao cần thiết thì các bạn đọc truyện sẽ rõ hơn nha. Hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau về tính cách cũng như cách thức sinh hoạt hằng ngày, chính vì vậy, thời gian đầu khi về chung không tránh khỏi có chút mâu thuẫn. Điển hình như nếu Đỗ Trường Luân là một người đàn ông có nếp sống sinh hoạt rất ngăn nắp, gọn gàng thì ngược lại, Qúy Hân Nhiên lại sinh hoạt khá tùy hứng. Hình ảnh hai người sống chung chính là “cô bày ra cho anh dọn dẹp” v. Đỗ Trường Luân là người trầm tĩnh, ít nói, Qúy Hân Nhiên thì thẳng tính, bộc trực. Có thể nói thời gian đó bọn họ hầu như bên nhau, nhưng lại không can thiệp vào cuộc sống của nhau, anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi. Mà Qúy Hân Nhiên, một cô gái không quá trông chờ vào tình yêu và Đỗ Trường Luân, một người mong chờ một gia đình yên ổn…. chỉ cần một cuộc hôn nhân như vậy cho đến suốt đời. Nhưng ông trời trêu người, khi người con trai thời niên thiếu ngày xưa của cô - Mễ Kiều Dương lại quay về, đây cũng chính là dấu hiệu cho những sóng gió sẽ ập tới trong mối quan hệ hôn nhân vốn mỏng manh này. -“Em thích xem pháo hoa?” _Đỗ Trường Luân cũng cúi xuống bên cô. -“Em không thích những gì quá hào nhoáng” -“Con người luôn vô duyên với những gì mình cố hết sức theo đuổi…”_Cửa thủy tinh không hiện rõ vẽ mặt của anh, chỉ là giọng nói có chút u buồn. -“Em cũng không cần những gì em không có, em chỉ đau lòng khi mất những gì mình có.”_Giọng Qúy Hân Nhiên nhẹ bẫng. Khi cả hai dường như nhận ra được tình cảm trong lòng mình thì mọi thứ xung quanh giống như cố tình chia cách bọn họ. Cha phản bội mẹ, công ty gia đình đứng bên bờ vực phá sản, rồi cả việc biết được thì ra người con gái chồng cô từng đặt trong tim lại là chính chị dâu của mình, bản thân phải từ bỏ công việc dạy học đang làm để tiếp nhận công việc mình không thích, những ngờ vực của Cố Trường Luân đối với mối quan hệ của cô và Mễ Kiều Dương. Nghi ngờ nối tiếp nghi ngờ, hiểu lầm nối nhau không lời giải thích. Cuộc sống này quả thật đã tát cho Qúy Hân Nhiên một cú không thể gắng gượng dậy được nữa. Thế nên cuộc hôn nhân này cũng nên dừng lại tại đây là điều chắc chắn. Liệu sau khi li dị hai người bọn họ sẽ thế nào đây? Đỗ Trường Luân phải làm gì để cứu vãn lấy cuộc hôn nhân này? Qủa thật với mình, truyện này khắc họa khá sắc nét đời sống hôn nhân gia đình, cũng khá thực tế về chốn quan trường. Trong truyện sẽ không có một nam chính là CBCC mà đường làm quan thuận lợi như bạn thường gặp. Cố Trường Luân vẫn phải làm việc đến sức đầu mẻ trán mới có thể thành công sau này. Với mình tính cách nam chính trong truyện này làm mình không thích lắm, nhất là những đoạn liên quan đến tình đầu của anh ta. Thật sự lúc đó mình rất hoang mang, không biết anh ta đã yêu vợ mình chưa, hay vẫn còn tình cảm với người con gái đó? Mặc dù tác giả có giải thích lý do, nhưng đọc vẫn thấy ….ghét v Ngược lại, mình thấy nữ chính được xây dựng tính cách khá sát với bối cảnh mà tác giả đặt để cô vào. Có mạnh mẽ, nhưng không phải kiểu bốc đồng, mặc dù nóng tính nhưng vẫn còn biết suy nghĩ, khá dứt khoát, rõ ràng đối với các mối quan hệ khác. Đan xen trong đó vẫn có sự yếu đuối của một người con gái nên có. Cao trào đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của bọn họ làm mình rất thích, lúc đầu diễn biến dẫn đến việc li dị khá từ từ song dần dần ngày một cuộn trào, và cuối cùng là một cú đúp làm mình chơi vơi. Nó đau, buồn, nhưng gọn gàng, dứt khoát. Sự tan vỡ đó như một dấu chấm mạnh mẽ cho việc kết thúc một giai đoạn trong tình yêu của hai người và chuẩn bị cho một giai đoạn mới. Truyện này chủ yếu là hai anh chị chưa rõ lòng nhau, tự nghĩ trong lòng rồi tự ngược mình, ngược luôn đối phương, ngược luôn độc giả. Không có yếu tố tiểu tam, nam phụ không nổi bật lắm. Truyện nhẹ nhàng, ngọt, sủng, có chút ngược thôi, nhưng không đáng kể. - Review by Hôn_Quân - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mãi đến khi cầm giấy chứng nhận kết hôn đỏ thẫm trong tay, Quý Hân Nhiên mới ý thức được mình đã kết hôn, trong lòng đột nhiên lại có cảm giác như trút bỏ được gánh nặng. Đỗ Trường Luân hỏi “Em về nhà hay về trường học?” “Về trường đi”. Cô chỉ xin nghỉ phép nửa ngày, chiều vẫn còn phải lên lớp. “Mười giờ anh còn phải họp, không đưa em đi được, em tự về nhé”. Người chồng trên pháp luật của cô vẫn bình tĩnh như trước, vẻ mặt không có chút hỉ, nộ, ái, ố gì. Cô vốn không hi vọng gì Đỗ Trường Luân sẽ đưa cô về trường, anh có thể dành ra nửa ngày để đến đăng ký kết hôn đã là hiếm có rồi. Cũng chẳng biết sao anh lại bận rộn như vậy, chẳng phải chỉ là một thư ký sao, sao trông còn bận hơn cả thị trưởng. Đỗ Trường Luân là đối tượng đi coi mắt đầu tiên của cô. Trước khi gặp mặt cô từng nghĩ, chỉ cần người này không quá đáng ghét thì chọn anh ta đi. Cô có thể cùng cha đối chọi gay gắt cũng không lùi bước nhưng lại chẳng thể nào đối phó được với nước mắt của mẹ. May mà gặp được Đỗ Trường Luân nhã nhặn, phong độ. Hai người gặp gỡ, tiếp xúc vài lần, theo cô quan sát, đối phương ngoài việc có hơi nghiêm túc thì hình như cũng không có vấn đề gì về tâm lý, coi mắt mà gặp được người như vậy thì cũng xem như là may mắn rồi. Thế nhưng mẹ cô lại rất vừa lòng với anh, luôn khen anh là “Thành thục, ổn trọng, tin cậy, có giáo dưỡng”. Cha cô Quý Kiến Đông lại không nghĩ thế “Một nhân viên công vụ nho nhỏ có gì tốt? Hân Nhiên nhà chúng ta muốn người thế nào chẳng được? Đỗ Trường Luân này nhìn ngoại hình thì còn miễn cưỡng xứng với Hân Nhiên các phương diện khác thì đúng là trèo cao…” “Được rồi, ông đừng nói nữa, chỉ cần Hân Nhiên thấy được là được!” Mẹ cẩn thận nhìn sắc mặt Hân Nhiên sau đó lườm Quý Kiến Đông một cái. Trời mới biết vì để Hân Nhiên chịu đi coi mắt lần này mà bà đã tốn bao nhiêu nước mắt. Cũng chẳng phải con gái nhà họ khó gả, bình tĩnh mà xem xét, Quý Hân Nhiên tuy rằng không phải tuyệt sắc giai nhân nhưng trông thanh tú đáng yêu, hơn nữa nhà bọn họ gia thế bối cảnh tốt, kẻ muốn làm con rể nhiều không đếm hết. Nhưng vấn đề mấu chốt là Hân Nhiên lại không có hứng thú với chuyện này. Năm tốt nghiệp đại học, cô dẫn về một cậu bạn, nói là bạn trai. Quý Kiến Đông sống chết không đồng ý, hai cha con cãi cọ một hồi, Hân Nhiên tuyên bố sẽ cùng cậu bạn kia xuống phương nam sống. Kết quả cuối cùng cô không xuống phương Nam mà là chia tay với cậu bạn kia. Nhưng cũng khiến tình cảm gia đình không còn như trước, luôn giữ thái độ lạnh lùng với Quý Kiến Đông. Một mình chạy đến huyện ngoại thành làm giáo viên ngữ văn trung học, mãi cho đến trước khi đi xem mặt này cô chẳng hề hẹn hò với ai. Với sự sắp xếp của người nhà cũng đều một mực từ chối. Mắt thấy bạn bè cùng trang lứa đều đã thành gia thất, Trữ Băng là mẹ đương nhiên rất sốt ruột. Vừa vặn trước đó vài ngày, bà có chút bệnh tim phải nhập viện mấy ngày, Hân Nhiên trở về thăm bà, bà dùng nước mắt nước mũi mà uy hiếp mới khiến cô chịu đi coi mắt. Kỳ thật, đúng là cô cảm thấy Đỗ Trường Luân không tệ, bất luận là bề ngoài hay tu dưỡng, nội hàm. Nhân viên công vụ đúng là có hơi nghèo một chút nhưng công việc này cũng có điểm tốt, đó là rất yên ổn, cũng đáng tin. Hơn nữa Hân Nhiên vốn không phải là loại người chỉ để ý đến tiền. Quý Hân Nhiên thấy cha không xem trọng Đỗ Trường Luân thì lại cảm thấy bình thường trở lại. Mấy năm nay dường như đã hình thành một thói quen, chỉ cần Quý Kiến Đông phản đối thì cô sẽ dùng trăm phương ngàn kế mà làm. Nếu Quý Kiến Đông vô cùng vừa lòng với Đỗ Trường Luân thì chắc cô và Đỗ Trường Luân cũng sẽ chẳng thể lâu dài. Ngược lại như vậy lại làm cho cô và Đỗ Trường Luân cùng đi đến hôm nay. Mời các bạn đón đọc Mưa Ở Phía Tây của tác giả Ngũ Nguyệt Ngải Thảo. Chỉ qua một đêm, Quý Hân Nhiên đã lạc giọng, nói không ra người đều nghĩ cô là vì chuyện công ty mà bệnh, Trữ Băng đau lòng nói “Hân Nhiên, con đừng nghĩ nhiều, mọi chuyện đều có số cả, thực sự không có cách nào mẹ cũng hiểu.”Qúy Hân Nhiên chỉ mờ mịt gật gật ngày đều thật dài, thật gian nan. Trong công ty, lòng người dao động, những lời đồn đại vang khắp. Mấy lần họp hội nghị cổ đông, mọi người đều có những ý kiến bất đồng. Có người đề nghị chuyển nhượng hạng mục Quảng trường Thời Đại với giá thấp, cũng có người không đồng ý, cho rằng như vậy không khác gì tự sát, sẽ ảnh hưởng đến việc bán nhà của công ty. Bàn bạc một hồi cũng không đi đến cơ bản Quý Hân Nhiên không nói gì, cô cảm thấy mình không có quyền lên tiếng. Sau khi tan họp, cô hỏi Trần Bỉnh Đức “Chú nghĩ sao?”“Hân Nhiên, nếu không vạn bất đắc dĩ thì không thể chuyển nhượng Quảng trường Thời Đại được”“Vì sao?”“Thứ nhất, cái này ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty, mấy năm nay, bất động sản là trọng điểm của công ty ta, hơn nửa lợi nhuận đều là từ đó mà ra. Nếu bây giờ chuyển nhượng thì sẽ là đòn đả kích quá lớn với bộ phận bất động sản. Mặt khác, đối thủ cạnh tranh của chúng ta còn đang chờ chúng ta sơ sẩy nữa. Hơn nữa, bản thân quảng trường Thời Đại là một hạng mục rất tốt, sau khi hoàn thành lợi nhuận sẽ rất cao, giờ bỏ qua rất đáng tiếc…”“Nhưng không có nguồn tài chính thì hạng mục này giữ lại có ích gì?”, cứ kéo dài thế này, sớm muộn cũng kéo công ty xuống dốc.“Ngày mai chú ra ngoài xem, xem xung quanh có công ty chịu hợp tác không”.Quý Hân Nhiên nhìn Trần Bỉnh Đức, mấy ngày nay vất vả chạy vạy, tóc mai ông cũng dần bạc trắng, “Chú Đức, chú đừng làm quá sức, thực sự không được thì bỏ qua đi”.“Cháu yên tâm, nhất định sẽ có cách”.Hôm sau, Quý Hân Nhiên không đến công ty, nơi đó khiến cô cảm thấy rất áp lực, đi cũng chỉ ngồi không, cô không muốn đến công viên ven biển, mặt cỏ trong công viên chưa xanh trở lại, vừa lúc mùa xuân hoa nở, những bông hoa nhỏ vàng như chuỗi ngọc điểm xuyết trên nhành cây, người làm vườn đang cắt tỉa cây cối trông rất viên xây dựa vào núi, bậc thềm đá nối lên trên, lên đến tận đỉnh, trước đó là vách núi đen, phía dưới là biển lớn mênh mông vô bờ. Gió biển ào ào thổi tóc cô bay bay, dưới chân là biển lớn, gió nổi sóng gào giống như đời người khó đoán, nghĩ cuộc đời nào ai tệ hại hơn mình, kết quả cũng chỉ đến thế mà thôi, sợ gì đây? Còn gì để mà sợ?Lúc cô xuống núi thì nhận được điện thoại của Triệu Nghệ Hiểu “Hân Nhiên, cậu ở đâu?”“Ở công viên Tân Hải”.“Sao cậu đến đó?”, Triệu Nghệ Hiểu giật mình, “Cậu không sao chứ?”“Sao thế? Đến công viên đi dạo, có cần ngạc nhiên thế không?”“Cậu đến quán cơm Nhật đối diện tòa soạn của mình đi, mình mời cậu ăn cơm”.“Triệu Nghệ Hiểu, cậu thăng quan hay là phát tài, sao hào phóng vậy?”, bình thường rất hiếm khi Triệu Nghệ Hiểu chịu mời khách.“12h mình ở đó chờ cậu”. Triệu Nghệ Hiểu không để ý lời trêu chọc của cô đến, Triệu Nghệ Hiểu đã gọi đồ ăn xong.“Làm gì có ai mời khách như cậu, khách chưa tới đã gọi đồ ăn”.“Được rồi, Hân Nhiên, mau ngồi xuống đi, mình có chuyện hỏi cậu.”Thấy Triệu Nghệ Hiểu nghiêm túc, cô cũng không tiện đùa, “Chuyện gì?”Triệu Nghệ Hiểu nhìn cô chăm chú, “Hân Nhiên, mình nghe người ta nói, Đỗ Trường Luân ly hôn, có phải thật không?”.Tòa soạn báo của cô có một bà chị có chồng làm trong tòa thị chính, hôm nay đi làm nghe bà chị đó bàn tán với mấy người, “Đỗ Trường Luân ly hôn rồi, em nói xem, người này đúng là khó lường, muốn gì có nấy, ai sáng suốt chả biết, lần này cậu ta đi huyện chẳng qua chỉ là bàn đạp, lúc về nhất định sẽ thăng chức. Tuổi trẻ, tiền đồ sáng lạn. Vợ cậu ta có phải là bị ngốc không nhỉ?”.Bọn họ không biết vợ Đỗ Trường Luân là ai nhưng Triệu Nghệ Hiểu thì biết, phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ đó là tin vịt, lúc Quý Kiến Đông qua đời, rõ ràng Đỗ Trường Luân có về, sao chỉ chốc lát đã ly hôn? Nhưng nghĩ lại, chuyện này cũng không phải tin đồn vô căn cứ được, nghĩ tới nghĩ lui vẫn gọi điện cho Quý Hân Hân Nhiên cười khổ “Không hổ là phóng viên, tin tức thật linh thông”“Nói thế thì là thật?”, Triệu Nghệ Hiểu khó hiểu, “Sao có thể như vậy? Trước đó vài ngày chẳng phải Đỗ Trường Luân đã về sao? Hai người không phải vẫn tốt sao?”Quý Hân Nhiên không nói gì, có lẽ đứng ở góc độ người bên ngoài thì thấy mọi chuyện đều rất ổn.“Có phải vì Mễ Kiều Dương không?”, Triệu Nghệ Hiểu chỉ nghĩ được lý do này mà Hân Nhiên lắc đầu, “Không phải”, trong lòng cô, cuộc hôn nhân của mình không liên quan gì đến Mễ Kiều Dương,Triệu Nghệ Hiểu cũng không hỏi lại, có một số việc rất khó nói rõ ràng, người ngoài khó mà hiểu được, nhất là chuyện tình cảm”.“Khó cho cậu rồi, Hân Nhiên”, chỉ trong thời gian ngắn mà xảy ra biết bao nhiêu chuyện.“Như vậy cũng tốt.” Cô sẽ không vì anh mà bối rối, đau là Quý Hân Nhiên không thể ngờ, Thượng Mai lại tới Vân Hải tìm mời Thượng Mai đến phòng họp nhỏ trong công ty, gọi một tiếng “mẹ” lại cảm thấy bất ổn nhưng lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cúi đầu không nói.“Sao thế? Đến mẹ cũng không muốn gọi?”Thượng Mai vừa nói Quý Hân Nhiên đã biết, bà đã biết chuyện bọn họ ly Mai nhìn cô, thở dài, “Hân Nhiên, mấy ngày qua thật sự là làm khó cho con, Trường Luân không hiểu chuyện, sao có thể ly hôn với con vào lúc này được?”Quý Hân Nhiên cúi đầu, “Mẹ, đừng trách anh ấy, là con yêu cầu”.“Cho dù là con yêu cầu nó cũng không thể đồng ý. Thằng bé đó, tính không thể sửa được. Hân Nhiên, mẹ biết, nhất định Trường Luân đã làm gì đó khiến con đau lòng. Từ nhỏ nó đã thế, tâm địa tốt nhưng mặt lạnh tanh, chuyện gì cũng giữ trong lòng, không muốn nói. Lần trước nó bệnh con không qua thăm nó mẹ đã thấy không ổn, lúc về mẹ phải hỏi Trường Côn thì mới biết. Mẹ và cha con đều rất giận, vốn cha con cũng định đến nhưng ông ấy vừa khỏe lại, mẹ cũng sợ ông ấy nóng tính nên không cho đi cùng. Hân Nhiên, Trường Luân như vậy mẹ rất buồn. Con không biết, mấy năm qua, mẹ nợ nó rất nhiều”.Ngừng một lát, Thượng Mai sâu kín nói “Thật ra, Trường Côn không phải do mẹ sinh ra, nó là con của chị gái mẹ nhưng người ngoài nhìn vào, Trường Côn và mẹ mới giống mẹ con, Trường Luân lại xa lạ hơn nhiều”.Thượng Mai nói xong, Quý Hân Nhiên cảm thấy như đang nghe chuyện xưa, cô không thể ngờ, Đỗ Trường Côn và Đỗ Trường Luân lại là anh em cùng cha khác mẹ.“Lúc trước, khi Trường Côn hơn 1 tuổi, chị gái mẹ bị tai nạn qua đời. Đỗ Vân Châu là học trò đắc ý của ông ngoại, Trường Côn lại nhỏ như vậy… Cho nên, sau đó mẹ lấy ông ấy”.Quý Hân Nhiên nhớ lại khi đến nhà bà ngoại Đỗ Trường Luân có thấy bức ảnh của người phụ nữ xinh đẹp đó, thì ra bà là mẹ của Đỗ Trường Côn.“Sau sinh ra Trường Luân nhưng vì Trường Côn nhỏ như vậy đã không có mẹ, trong lòng mẹ cảm thấy thiếu nợ nó nên đưa Trường Luân về nhà bà ngoại, nó lớn lên ở nhà bà ngoại. Nhưng mẹ quên mất một điều, Trường Luân cũng là đứa nhỏ, nó cũng cần có mẹ… Sau này cha mẹ đón nó về nhà nhưng trong lòng nó, cha mẹ trở nên xa lạ, trong nhà người khác, đều là anh nhường em mà trong nhà mình, là em nhường anh. Bởi vì mẹ luôn cảm thấy, nó là con mẹ, tủi thân một chút cũng không sao… nhưng có lẽ đến giờ trong lòng nó vẫn không cảm thấy mẹ là mẹ đẻ của nó. Nó và mẹ càng ngày càng xa cách, quan hệ với Trường Côn cũng không được thân thiết như anh em một nhà”. Thượng Mai nói xong, mắt hoe hoe đỏ.“Ly hôn với con, mẹ biết nó rất buồn. Nó về nhà, nhìn thấy mẹ, nó nói “Mẹ, con rất buồn, con rất buồn…”, từ nhỏ đến lớn, nó chưa bao giờ nói với mẹ như vậy. Hân Nhiên, mẹ biết nó không nỡ xa con, từ nhỏ nó đã luôn giữ mọi tâm sự trong lòng. Mẹ đến tìm con là muốn con nghĩ cho kỹ, đừng quyết định vội vàng, người ta nói, “tu trăm năm mới được chung thuyền, tu ngàn năm mới được chung gối”, hai con đến với nhau cũng không dễ dàng…”Quý Hân Nhiên không thể ngờ Đỗ Trường Luân lại có một câu chuyện dài như vậy, lòng cô có chút đau lòng. Nghĩ đến cảm giác một đứa trẻ nhìn mẹ tốt với anh mà bỏ qua mình, anh lớn lên nhất định có rất nhiều ấm ức, khó trách tính tình anh như vậy. Nhưng trong lòng cô lại càng thất vọng, mình và anh còn xa cách đến đâu? Có bao nhiêu chuyện mà cô còn không biết?Vợ chồng quan trọng nhất là tin tưởng nhau nhưng bọn họ có không? Trong lòng anh cô ở vị trí nào? Có phải mọi chuyện của anh đều phải qua người khác cô mới biết?“Mẹ, xin lỗi, có lẽ duyên phận của con và Trường Luân cũng chỉ đến thế mà thôi…”, cô thấp giọng nói, giữa bọn họ có rất nhiều vấn đề, đã cách nhau quá xa Mai thở dài, “Hân Nhiên, mẹ biết, có một số việc không thể miễn cưỡng, chỉ là… mẹ thực sự rất thích con, ngay cả khi chúng ta không có duyên làm mẹ chồng nàng dâu… vẫn mong con hãy đến thăm mọi người.”Ánh mắt trông mong của bà khiến Quý Hân Nhiên thật sự không đành lòng cự tuyệt, gật gật đầu.

truyện mưa ở phía tây